| Tuesday, 11 January 2011 07:29 |
Lần đầu tiên cùng đám bạn vượt biên giới qua thành phố Tijuana, border
town giữa San Diego và Mexico vào thập niên 80, Hùng mới thấy được
hư thật của một thành phố đầy action nhộn nhịp sầm uất buôn bán ban ngày
và đêm đến náo nhiệt với đủ loại âm thanh từ nhạc Disco đến Mariachi
vọng ra từ các quán bar và vũ trường trên đoạn đường chính Revolucion. Một ấn tượng nhớ mãi và đáng khâm phục nhất là những người ngồi nơi vĩa hè
trong những áo choàng rộng phùn phình đầu đội nón rộng vành dân tộc cổ
điển, họ là những người du mục thường ngồi sau đuôi của những con lừa,
dựa lưng vào tường, gật gù nghỉ trưa hoặc đưa mắt nhìn người qua lại.
Bổng có một du khách ngoại quốc dừng lại đánh thức người du mục ấy để
hỏi giờ, bằng một giọng Tây Ban Nha thật "bản xứ" ông ấy hỏi: - Xin lỗi, chú em cho tôi biết mấy giờ rồi được không? Người
du mục ấy rút tay ra khỏi áo choàng dùng tay nâng hai trứng dái của con
lừa lên rồi đặt xuống và với một giọng chắt nịch, anh ta trả lời: - Mười hai giờ kém năm! Hùng này liếc nhanh vào đồng hồ điện tử đeo tay của mình: 11:55AM - Hay
thật, chỉ nắm trứng dái lừa mà biết giờ thì quả là độc chiêu. Lảng vãng
quanh quẩn một hồi lâu. Hùng liền đánh liều đến anh chàng du mục ra
hiệu hỏi giờ, cũng như lần trước, sau khi nâng trứng dái lừa anh ta trả
lời: - Mười hai giờ hai mươi! - Wow! hay thật anh có thể nào cho tôi biết cách nắm dái lừa để biết giờ không? Người
du mục ra dấu cho Hùn ngồi xuống kế bên anh, một tay nâng trứng
lừa, tay kia chỉ vào đồng hồ trên nóc chuông nhà thờ bên kia đường.

Newer news items: Older news items:
|